Cánh buồm
Một số bài cùng tác giả
– Món quà cuối cùng của Giáng sinh– Người thổi kèn rắn
– Tưởng nhớ Joseph Brodsky
– Tiếng gọi
– Mái tóc mẹ
Thị xã hỡi, đêm mất điện Bóng tối đổ xuống như tóc người đàn bà góa bụa Trong bóng tối Mặt người nhòa vào mặt cây Nhòa vào mặt con mèo Nhòa vào mặt bàn, mặt ghế Bóng tối miên man xóa đi tất cả Những gì tôi quen nhìn Tôi tìm em Em héo quắt và đắng cay Em bới tìm chi trong mái tóc dày Nơi có nhiều sợi bạc.Thị xã hỡi, đêm mất điện Có ai đó kêu lên Có ai đó cười sằng sặc Có kẻ lấy đêm che nửa phần suồng sã Nửa phần kia làm đom đóm lập lòe.Không ai nhìn rõ ai Tôi cũng không nhìn rõ tôi Chỉ tiếng nói nổi lên như từng chùm tăm cá Ai ném xuống cuối trời một vầng trăng cuối tháng Ôi chiếc lưỡi câu mơ mộng Nửa đời tôi chót cắn câuTrong tiếng thở dài như dòng sông cạn Trong tiếng ho như con đường xóc Tôi đi tìm em Em nằm nghiêng trong đêm Như con thuyền cô đơn nép mình bên bến cát Tôi cởi áo mình ra căng một cánh buồm.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào