Boston 1994
Một số bài cùng tác giả
– Món quà cuối cùng của Giáng sinh– Người thổi kèn rắn
– Tưởng nhớ Joseph Brodsky
– Tiếng gọi
– Mái tóc mẹ
Đăng bởi Admin
vào 17/03/2026 09:57
Tôi chỉ nhớ bằng một đêm. Chỉ thế thôi, đều đặn Gương mặt người đàn bà chợt sáng lên, chợt tắt đi như một ngọn đèn Tôi chỉ nhớ cô đơn có hai hành khách Trên một chuyến tàu bất trắc vẫn ra đi Tôi nghe trên mênh mang tiếng cơn mưa lạ Con tàu trôi khỏi trái đất lâu rồi Tôi nhận ra, chỉ cần nhận ra thôi và tôi cầu nguyện Gương mặt chợt tắt đi, chợt sáng lên như một ngọn đèn.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào