Boston 1911
Một số bài cùng tác giả
– Món quà cuối cùng của Giáng sinh– Người thổi kèn rắn
– Tưởng nhớ Joseph Brodsky
– Tiếng gọi
– Mái tóc mẹ
Người đến, những con tàu không kịp gấp buồn, thiếp vào giấc vịnh Nước hai bên thành tàu dớt dãi chảy, những chân vịt chuột rút cứng đơ Bầu trời sũng mây, hải âu đang khóc đòi bữa tối * Người đến. Tóc không giống. Áo quần không giống. Cơn nhiễm lạnh không giống, yết hầu khô ken két rít lên. Máu không giống. Cơn sốt nhiễm trùng không giống. Nhịp điệu ý nghĩa không giống Người đi đôi giày cô đơn của xứ sở mình. * Gió vịnh đói khát liếm sạch cả những tàn thuốc Những vòm cây sũng mưa cầm cập run lên. Sóng bóp mãi chân vịt cứng đơ vì chuột rút Có tiếng sằng sặc con tàu mê chết đuối giữa biển xa, * Những ngôi sao hoàng hôn, những lòng trứng hải âu đẻ vụng, Đang chín dần trong chảo mỡ u mê. Và người đến, không phải thuỷ thủ, không phải du lịch Người đi cầu tự cho tương lai của xứ sở mình.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào