Thôi sông cứ xuôi về phía biển Để mặc ta đứng lại bên cầu Thả chiếc là nặng đầy kỷ niệm Còn chút buồn xin sớt chia nhau Rồi mai kia sông chan hòa vị mặn Ngọt ngào xưa là hoài niệm xa vời Cuối đời sông sóng chập chùng đón đợi Sông cứ về với sóng gió trùng khơi Nơi ấy sông reo một lần hóa kiếp Một lần ai đứng khóc lặng thầm Chiếc lá gầy chở buồn ta kịp tới Sóng có vùi tan tác những lời câm? Thôi sông hãy quên thuở đầu nguồn nông nổi Để cuối nguồn yên lòng với khơi xanh Ta một mình sông không hề có lỗi Đời đã chia thì tan hợp cũng đành!

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào