Bảo tàng
Một số bài cùng tác giả
– Món quà cuối cùng của Giáng sinh– Người thổi kèn rắn
– Tưởng nhớ Joseph Brodsky
– Tiếng gọi
– Mái tóc mẹ
Như bị bỏ quên từ cổ xưa Bầy trẻ đùa chơi trong khu vườn mùa hạ Bây giờ là thế kỷ hai mươi, năm cuối cùng Hoa loa kèn nở trong bóng tối Có một cuộc tiễn đưa khổng lồ chuẩn bị diễn ra Được đánh lạc hướng trong tiếng chạy đều đều của chiếc đồng hồ cổ Nhưng nơi kia trong khu vườn không có gì khác với ngàn năm trước Những trò chơi cổ xưa của bầy trẻ cổ xưa Bầy trẻ đùa chơi trong khu vườn từ ban mai đến đêm tối Chúng cài hoa lên tóc, đi vòng tròn và hát Một nghi lễ linh thiêng dưới bầu trời vô tận Trong lúc chúng ta kiệt sức bởi những tham vọng Bầy trẻ không nghe thấy tiếng chúng ta, không nhìn thấy bóng chúng ta Khu vườn chỉ cách chúng ta một hàng rào mà chúng ta không thể nào vào được Chúng ta đến quá muộn, cổng vườn đã đóng Và những con đường đã giã từ cách đi của ban ngày Khi những ngôi sao hiện lên và những ngọn gió đến thì thầm Chúng nằm trên cỏ dưới tán cây và thiếp ngủ Bầy trẻ đã bỏ rơi chúng ta và trong giấc mơ Chúng hành hương về một miền đất mà chúng ta quá lâu rồi quên lãng Trong bóng tối đầy bí ẩn của thời gian, chúng ta Lần mò đến bên hàng rào, ngắm nhìn bầy trẻ ngủ Một giọng nói trong chúng ta cất lên sợ hãi: Đấy là tổ tiên chúng ta hay con cái chúng ta (?)
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào