00.00
Đăng bởi Admin vào 17/03/2026 11:22

Nàng ra đi như ngọn xuân cuối cùng khuất sau hàng cây giăng những tổ chim đầy trứng Giọng nói hôm qua còn tuyệt vọng trước bức tường im lặng và một người im lặng hơn đứng cuối con đường Bước chân nhẹ dần và nàng trở lại ngày thanh xuân lần thứ nhất của nàng Hoa tường vi trên tường nở rộ Một con sơn ca rũ say trong tiếng hót chính mình Đấy là ngày cây sinh hạ tất cả những chiếc lá và dòng hoa từ ruột gỗ tuôn chảy ra không ngừng Đấy là ngày lũ trẻ thôn quê lấy những viên sỏi trắng Bày một trò chơi xưa ở giữa hai người Và mùa hạ đổ về cơn lũ khổng lồ ánh sáng Những chiếc tổ tung lên trời ngàn vạn cánh chim Một bàn tay vô hình xoay khẽ thời gian làm hai người biến mất Trên cánh đồng lấp lánh nước và hoa

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào