Trời sinh, trời ắt đã dành phần, Tua hãy cho hiền, dạ có nhân. Khó nhớ oán thân, mình mới nhẹ, Giàu mà yêu chúng, chúng càng gần. Bạo hung chỉn đã gươm mài đá, Phúc đức dành hay cỏ đượm xuân. Chớ có hại người mà ích kỷ, Giấu người, khôn giấu được tinh thần.

Theo Trình quốc công Nguyễn Bỉnh Khiêm thi tập (AB.635). Khảo dị theo các bản Bạch Vân Am thi tập (AB.157), Trình quốc công Bạch Vân Am thi tập (AB.309). Chú thích: [1] Khảo dị: “thân mới nhẹ”. [2] Tinh thần theo nghĩa cổ là thần linh, quỷ thần. Khảo dị: “linh thần”. » Có 1 bài cùng chú thích: Tống Lý Trọng Tân, Tiêu Phương Nhai xuất sứ An Nam (Lưu Nhạc)

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào