Của chung vốn có trong trời đất, Cơ mầu mới biết lòng hư thật. Bạc vàng là của trữ tiêu dùng, Thành thị vốn in đừng lật đật. Năm đế hiền nhường đức hãy cao, Ba vương con nối mưu dường nhặt. Đành hay muôn sự của đều chung, Cờ đến tay ai, ai mới phất.

Theo Trình quốc công Nguyễn Bỉnh Khiêm thi tập (AB.635). Khảo dị theo các bản Bạch Vân Am thi tập (AB.157), Trình quốc công Bạch Vân Am thi tập (AB.309). Chú thích: [1] Nghĩa là vội vàng. Có sách phiên là “giành giật”. [2] Ngũ đế, tức năm vị vua thời thượng cổ Trung Quốc là Phục Hy, Thần Nông, Hoàng Đế, Nghiêu, Thuấn, khi chưa có chế độ cha truyền con nối. [3] Tức ba thời Hạ, Thương, Chu của Trung Quốc, đã thiết lập cha truyền con nối. [4] Từ câu tục ngữ “Cờ đến tay ai người ấy phất”. Khảo dị: “Cờ đến tay ta, ta mới phất”.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào