Nước non nào phải của ai đâu, Nhiều, ít, công, tư, mặc dầu! Khó chẳng dơ, dường không chẳng luỵ, Được thời bộc, bực mất thời âu. Anh hùng người lấy tài làm trọng, Ẩn dật ta hay thú có mầu. Gẫm ấy ai phù vạc Hán, Đồng Giang rủ một tơ câu.

Theo Trình quốc công Nguyễn Bỉnh Khiêm thi tập (AB.635), Bạch Vân Am thi tập (AB.157), Trình quốc công Bạch Vân Am thi tập (AB.309). Hai câu thực có sách phiên là: Khó chẳng dở dang, không chẳng luỵ, Được chăng hậm hực, mất chăng âu. Có chẳng giữ giàng, không chẳng luỵ, Được chăng háo hức, mất chăng âu. Chú thích: [1] Bộc lộ, phơi bày. [2] Chỉ cơ đồ nhà Đông Hán, do Lưu Tú (Hán Quang Vũ) dựng lên. [3] Nơi Nghiêm Quang (Nghiêm Tử Lăng) bỏ đi ở ẩn sau khi đã giúp Lưu Tú thành công dựng lại nghiệp nhà Hán. » Có 2 bài cùng chú thích: Ẩn giả (Thái Thuận) Hạo Thành (Ngô Thì Nhậm)

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào