Một mình ăn mặc hết bao, Gây làm chi bấy hỡi điêu? Kiếm chước dệt thêu: không hoá có, Tìm điều đặt bỏ: ít nên nhiều. Phải chăng rối lý khôn bề đoán, Kiện cáo xui người đến nỗi xiêu. Phép nước ví dù còn lánh được, Tội trời khôn thể trốn đâu nào.

Theo Trình quốc công Nguyễn Bỉnh Khiêm thi tập (AB.635). Nghĩa của đề mục: Răn kẻ hay kêu ca, gian xảo. Chú thích: [1] Sách Đạo đức kinh : “Thiên võng khôi khôi, sơ nhi bất lậu” (Lưới trời lồng lộng, tuy thưa nhưng không lọt). Thật ra lưới trời chính là tai mắt giám sát của người đời.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào