Yên phận mà thôi chớ chớ cầu, Gặp sao hay vậy có nài sao. Giàu được dịp: lau nên mía, Khó thua mòn: củ hoá nâu. Khôn tỏ trời xanh, cao mấy tấc, Dễ lo bữa tối, chửa đầy niêu. Một trường xuân sắc dường bao nả, Lẳng lặng mà xem tạo hoá mầu.

Theo Trình quốc công Nguyễn Bỉnh Khiêm thi tập (AB.635). Chú thích: [1] Do câu tục ngữ “Số giàu trồng lau ra mía, số khó trồng củ tía hoá củ nâu”. [2] Quy luật tự nhiên rất kỳ diệu, sinh rồi hoá và ngược lại.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào