Người bốn mươi tuổi khoẻ triều quan, Ta tuổi bốn mươi đã được nhàn. Thơ có nghìn lại ngâm Bính Lộc, Sách chăng hai thuở hiến Điền Đan. Miễn theo phu tử, phò thiên tử, Thìn lọn nhân gian ở thế gian. Người thế mà cười rằng: bất bả, Nước yên chín thực ấy nhà yên.

Theo Trình quốc công Nguyễn Bỉnh Khiêm thi tập (AB.635). Chú thích: [1] Tức là làm quan đương khoẻ, còn đương hăng hái. [2] Tác giả lúc này chưa ra thi, đến 45 tuổi mới ra làm quan dưới triều Mạc Đăng Doanh, cho nên nói “được nhàn” là kiểu trào lộng. [3] Là nói thơ chung, không phải thơ của bản thân Nguyễn Bỉnh Khiêm. Vì trong bài tựa ông viết khi già cũng nói là có chỉ nghìn bài, nên ở đây khi 40 tuổi thì không thể nhiều như vậy. [4] Chưa rõ là ai. [5] Người Lâm Chuy nước Tề thời Chiến Quốc. Khi Nhạc Nghị nước Yên đem quân đánh Tề đã hạ được 70 thành, Điền Đan dùng kế ly gián khiến vua Yên triệu Nhạc Nghị về. Điền Đàn liền hiến kế buộc giáo vào trâu rồi tẩm dầu đốt vào đuôi trâu thả cho chạy vào khiến quân Yên tan vỡ. » Có 1 bài cùng chú thích: Con trâu già bài 1 (Huỳnh Mẫn Đạt) [6] Nghĩa đen là chưa chắc được gì.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào