Rốt nhân sinh bảy tám mươi, Làm chi lảo đảo nhọc lòng người. Bạch Vân am vắng chim kêu muộn, Kim Tuyết dòng thanh cá mát tươi. Ưu ái một niềm hằng nhớ chúa, Công danh hai chữ đã nhường người. Giàu miễn khó, yêu đòi phận, Rốt nhân sinh bảy tám mươi.

Theo Trình quốc công Nguyễn Bỉnh Khiêm thi tập (AB.635). Chú thích: [1] Rốt là sau cùng. Câu này ý nói tác giả đã đến tuần bảy tám mươi tuổi là vào loại hiếm thấy trong đời, ý từ câu “Nhân sinh thất thập cổ lai hy” trong bài Khúc giang của Đỗ Phủ. Câu này cũng là câu kết bài Tự thán của Nguyễn Trãi. [2] Tức sông Hàn, chảy qua gần nhà tác giả. Chữ Kim Tuyết là do ông đặt thêm tên cho sông Hàn. Chưa rõ chữ “Kim” ngụ ý gì. Các học trò ông nhân đó đặt thêm tên hiệu cho ông là Tuyết Giang phu tử. [3] Ý nói dù giàu có hay nghèo khó cũng yên phận mình mà thôi.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào