Thánh: bốn mươi tuổi chẳng còn ngờ, Ta: tuổi bốn mươi hãy líu lo. Đạo lý nẻo xưa đen nữa mực, Văn chương nghề cũ xác như vờ. Học ngần nào hay ngần ấy, Xem bao giờ biết bấy giờ. Mắc một tính này chừa chẳng khỏi: Đã thôi chén rượu lại câu thơ!

Theo Trình quốc công Nguyễn Bỉnh Khiêm thi tập (AB.635). Chú thích: [1] Chỉ Khổng Tử, từng nói “tứ thập như bất hoặc” (ta bốn mươi tuổi đã không lờ mờ về sự vật nữa) ý nói đã nắm được quy luật của cuộc đời. » Có 2 bài cùng chú thích: Chiết dương liễu hành (Tào Phi) Khải phong 2 (Khổng Tử) [2] Con vờ chết nổi xác trên mặt nước, ở đây ý nói không có giá trị gì. » Có 1 bài cùng chú thích: Thế tục phú (Trần Văn Nghĩa)

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào