00.00
Đăng bởi Admin vào 17/03/2026 10:28

Khi ngước lên thời gian đã biến mất Nhưng tên bài thơ vẫn còn Chẳng ghi lại điều gì trọng đại Cả một ký ức buồn cũng không Chỉ cảm giác một quen thuộc trôi nhẹ Trên chiếc xe đẩy tróc sơn H không thể nào rút chân ra nổi chiếc giày ám ảnh của mình Một thói quen kích động H Chiếc kim giây vừa chém một đường Làm đứt buổi chiều này Và một giọt máu Từ từ đầy tròn Như một nụ hoa sắp nở

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào