00.00
Đăng bởi Admin vào 17/03/2026 10:28

Tháng Chạp đầy bệnh tật và những đe dọa đã kết thúc trong khu vườn sáng nay Những bạch đơn nở sớm, những trinh nữ, rồi những loa kèn đỏ vòm lá xào xạc tỏa ấm, đột ngột bầy chim cất giọng cao vút Đón chào tôi, cậu bé ốm đau không dùng thuốc kháng sinh trong mê sảng những trinh nữ hôn lên trán những bạch đơn dịu mát phủ kín ngực và con đường mới dẫn tôi qua tất cả những hàng rào Sớm nay ốm dậy, tóc tôi màu diệp lục miệng đầy tiếng thì thầm bầy chim ngày đầu xuân Người đàn bà đẹp và nhân từ như Đức Mẹ đến bên tôi và khe khẽ: trong mê sảng anh nói mãi về tội lỗi của mình Nàng đã khóc đã ôm tôi đã nhìn tôi tới sáng Ô cửa mùa đông hôm trước trĩu nặng, u xám Sớm nay miên man mây trắng và nàng không còn tin lời của gã bác sĩ trong đầu chỉ chứa những viên thuốc Nàng choàng lên tôi những thì thầm: anh không thể biến mất Hai bàn tay nàng, hai chùm lá ấm che chở Lúc ấy khu vườn đang ấm dần lên, đang sáng dần lên Và tôi thấy chưa bao giờ tôi có một tình yêu trần tục với nàng

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào