Đoản ca về buổi tối
Một số bài cùng tác giả
– Món quà cuối cùng của Giáng sinh– Người thổi kèn rắn
– Tưởng nhớ Joseph Brodsky
– Tiếng gọi
– Mái tóc mẹ
Khi những ngọn đèn lần lượt tắt và chúng ta đi Những người chết trở về thành phố Trà trộn trong những linh hồn thánh thiện, Những linh hồn ân hận, những linh hồn say đắm là những bóng ma Một cánh cửa khẽ rít lên, một cái cây chợt rung xào xạc Một con chó bị xích bỗng sủa thảng thốt Những đám mây chầm chậm vắt ngang ánh sáng vầng trăng Gió thổi những tấm rèm tung lên rồi đổ xuống bất động Những người chết trở về đông hơn những người đang sống trong thành phố Họ trở về và sống trong đời sống chúng ta. Những người chết đi lại lũ lượt và ngó nhìn mọi nơi Họ ăn uống, tắm rửa, trò chuyện, làm tình, cười khóc… Họ tiếp tục sống một đời sống đột ngột bị cắt đứt Họ tiếp tục mơ những giấc mơ bị tan biến giữa chừng Và những bóng ma trà trộn trong họ gấp gáp thực hiện Nhưng mưu mô của chúng, những tội lỗi của chúng Bởi thế đời sống trong đêm của chúng ta vốn ngọt ngào và êm ái Lại chứa đầy những tiếng thét, những câu chuyện đau buồn và bất trắc Những người chết trở về mượn thân xác chúng ta, mượn giọng nói chúng ta Chợt ai đó trong chúng ta choàng tỉnh trong đêm và nức nở mãi không thôi Nức nở và nói về tội lỗi khủng khiếp của mình không một ai biết đến Một ai đó nguyên quần áo ngủ bỏ nhà đi ra hồ nước Trong mắt người ấy chỉ có một con đường từ bờ hồ chạy xuống đáy hồ Một góc phố một hiệu kim hoàn bị phá cửa Và trong quán rượu một người say đâm chết một người say Một ai đó mở tủ lạnh chứa đầy thực phẩm, ăn ngấu nghiến rồi lăn ra ngủ tiếp Một ai đó cất giọng van vỉ bên ngoài cánh cửa khoá chặt và nói lời xin lỗi Một ai đó thù hận một ai đó, giờ bò đến bên nhau Cả hai lảm nhảm như mắc bệnh tâm thần rồi rên rỉ trong ái ân đến tận khi trời sáng Trong lúc một ái đó cầm một con dao đi tìm một ai đó Thì một kẻ giết người đến bên mộ nạn nhân than khóc Một ai đó đầu tóc rũ rượi bới tung giá sách tìm một cuốn sách bị lãng quên Và ai đó thắp một cây nến Và thì thào mãi trong bóng tối khổng lồ với những câu thơ Cánh cửa vẫn rít lên, cái cây bất chợt rung lên Những người chết trở về mượn nhà cửa, đồ đạc và phương tiện của người đang sống Mượn công việc của người sống, mượn lý do của người sống Và mượn cả giấy khai sinh của chúng ta Bởi thế máu vẫn chảy, lời thù hận vẫn vang lên Cùng lời thú tội và lời xin lỗi Sự phản bội vẫn diễn ra trong khuya khoắt Cùng tình yêu đau đớn, thuỷ chung Rồi chó ngưng sủa trong các ngõ phố Những đám mây đã xa khuất Từ phía những ngôi sao các Thiên thần bay về Đậu lên trán những đứa trẻ đang say ngủ Những đứa trẻ lẻn dậy trốn bố mẹ và đi ra khỏi giường Chúng che kín đèn chỉ để lọt ra một tia sáng nhỏ Và bí mật mở từng trang sách của một cuốn sách Đọc đến trang cuối cùng và ngủ gục Trong mơ chúng mang những gương mặt trong sáng bay lên Những Thiên thần đã mượn gương mặt chúng, giọng nói chúng, mượn tâm hồn chúng Để vừa bay vừa ca hát đêm đêm trên bầu trời thành phố Và bài hát như những ngọn gió của đêm gần sáng Xoa dịu những hung hãn, những tội lỗi, những nức nở… Vào một giấc ngủ như người bệnh sau cơn đau Như những người điên thiêm thiếp sau những gào thét Thành phố được chữa chạy, được hồi sức trong buổi rạng đông Bầu trời trên những mái nhà yên tĩnh và xanh thẳm Tất cả cửa đã mở, đã thức dậy những đứa trẻ với gương mặt ngái ngủ Những Thiên thần đã mượn gương mặt chúng, giọng nói chúng và tâm hồn chúng Để hiện thị và bày tỏ và ở lại Trong thành phố còn đầy lú lẫn và tội lỗi của chúng ta
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào