Tượng đài chiến sĩ Việt Nam
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Đào Ngọc Phong
Thời kỳ: Chưa rõ
0 bài trả lời
0 người thích
Từ khoá:
chiến tranh (338) người lính (196) Campuchia (7)
Một số bài cùng tác giả
– Ánh lửa hàn– Cha tôi
– Hoa của đất, của trời
– Từ nay con thêm quê Lục Nam
– Con cứ đi đi
Trên bãi cỏ dài, rộng Phnom Pênh, Lũ trẻ nằm sóng soài như ngủ. Chợt chúng chạy, chứng hò, chúng múa, Cỏ xanh non, cỏ rất mượt mà... Chiều êm đềm, người thanh thản lại qua, Cây thốt nốt rắc nắng vàng xuống cỏ. Lũ trẻ gấp những tàu bay nhỏ, Thả là là trên mặt cỏ xanh. Có một tượng đài chiến sĩ vô danh, Bay về những con chim chiền chiện Đậu trên vai những người lính chiến, Rồi chim lại bay đi... Lũ trẻ làm đủ nghề Đánh giày, bán báo... Các anh ngã xuống vì Campuchia Cũng vì tuổi thơ, các anh đổ máu. Các em thả là là mặt cỏ xanh Những chiếc tàu bay giấy, Tàu bay bay đi, bay lại, Những đàn chim sà trên vai các anh...
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào