Hoa của đất, của trời
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Đào Ngọc Phong
Một số bài cùng tác giả
– Ánh lửa hàn– Cha tôi
– Từ nay con thêm quê Lục Nam
– Con cứ đi đi
– Điều vô tình
Vợ nằm trong phòng hồi sức, Chồng ôm con trong vòng tay Sao băng từ lưng trời phụt tắt, Bé u ơ trỏ vào những gốc cây. Có những vì sao lấp lánh Những ngọn đèn buộc vào gốc cây Muốn bật lên khỏi đất Để bay lên tận trời... Bé u ơ: một, hai, ba ông sao sáng, Cha, cha bắt cho con, Đừng để cho ông sao chạy trốn, Mẹ đang mơ nhen ánh lơ hồng... Vợ nằm trong phòng hồi sức, Chồng ôm con trong vòng tay, Những vì sao bay lên từ mặt đất Sao trên trái rơi trên hàng cây... Cái u ơ của con trẻ thơ ngây, Làm dịu với bao cơn đau nhức nhối Những vì sao - hoa của đất, cửa trời Ru bổng ta lên trong khát khao, chờ đợi...
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào