Cha tôi
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Đào Ngọc Phong
Một số bài cùng tác giả
– Ánh lửa hàn– Hoa của đất, của trời
– Từ nay con thêm quê Lục Nam
– Con cứ đi đi
– Điều vô tình
Thuở nhỏ, cha tôi bụi lấm đầu, Đi nhặt than đen trên bến tàu, Chị ruột lấy chồng người Phúc Kiến, Thương em, cho em đôi giày Tàu. Cha được học thêm chữ Hán Nôm, Theo thầy, học thêm nghề bốc thuốc, Ba bảy tuổi, lâm cơn bệnh ngược, Cha tự kê đơn để cứu mình. Cha hoàn tán thuốc cứu trẻ thơ, Cha sàng viên tế cứu người phù, Đêm đêm bên đèn dầu đọc sách, Ngày ngày phớt lá, sấy hoa khô. Khi tôi lớn lên, cha khuyên vào trường thuốc, Theo nghề cha, học vì đạo, vì dân. Tôi tâm niệm luyện thần, luyện sắc Để cứu nó, mang lại điều nhân. Cứ nhìn ra cuộc thế xoay vần Lời cha dạy trong lòng tôi vẫn khắc, Tôi cố tìm cỏ hoa trên đất Để chất thành những vị thuốc hồi sinh.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào