Tóc sâu nhổ giúp mẹ xưa Chỉ mươi sợi đục đặt vừa lòng tay Năm năm... Tháng tháng... Ngày ngày... Tóc con xanh, tóc mẹ phai nhạt dần. Mỗi lần trông mẹ vấn khăn Giật mình: sợi bạc còn ngần ấy sao? Một đời sung sướng - khổ đau Sương sa bạc xóa tóc đầu rụng vơi. Vo vo sợi giắt đầu hồi Lang thang sợi rải khắp nơi trong vườn Sợi vương vào bát canh cần Bữa ăn con nghẹn mấy lần, mẹ ơi! Rụng rồi, còn bạc chưa thôi Mòn thêm cùng với dáng người lom khom. Xuôi tay, lạnh truất tay không Trong veo dúm tóc mọc trong đất cằn. Như cây trồng cỗi, hao dần Quả nuôi con, lá ươm mầm xuân sau. Trải ghềnh thác tự nguồn cao Tóc xanh mẹ chảy cạn vào đời con. Trẻ trung tóc lá xanh rờn Già nua, tóc trắng nõn làn máy trôi. Sợi như nắng óng mặt trói Góp thêm ánh sáng soi đời mai sau.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào