Tóc mẹ
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Đình Ân
Thời kỳ: Chưa rõ
0 bài trả lời
0 người thích
Từ khoá:
tuổi già (67) mẹ (497)
Một số bài cùng tác giả
– Nắng xối đỉnh đầu– Hương cau
– Đi dọc miền Trung
– Lạng Sơn, một mùa thu ký thú
– Tắc kè hoa
Một số bài cùng từ khóa
– Cáo tật thị chúng 告疾示眾 • Có bệnh bảo mọi người– Cáo tật thị chúng 告疾示眾 • Có bệnh bảo mọi người
– Bảy mươi ba tuổi hối hận
– Cảnh già bài 2
– Đăng cao 登高 • Lên cao
Tóc sâu nhổ giúp mẹ xưa Chỉ mươi sợi đục đặt vừa lòng tay Năm năm... Tháng tháng... Ngày ngày... Tóc con xanh, tóc mẹ phai nhạt dần. Mỗi lần trông mẹ vấn khăn Giật mình: sợi bạc còn ngần ấy sao? Một đời sung sướng - khổ đau Sương sa bạc xóa tóc đầu rụng vơi. Vo vo sợi giắt đầu hồi Lang thang sợi rải khắp nơi trong vườn Sợi vương vào bát canh cần Bữa ăn con nghẹn mấy lần, mẹ ơi! Rụng rồi, còn bạc chưa thôi Mòn thêm cùng với dáng người lom khom. Xuôi tay, lạnh truất tay không Trong veo dúm tóc mọc trong đất cằn. Như cây trồng cỗi, hao dần Quả nuôi con, lá ươm mầm xuân sau. Trải ghềnh thác tự nguồn cao Tóc xanh mẹ chảy cạn vào đời con. Trẻ trung tóc lá xanh rờn Già nua, tóc trắng nõn làn máy trôi. Sợi như nắng óng mặt trói Góp thêm ánh sáng soi đời mai sau.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào