Lạng Sơn, một mùa thu ký thú
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Đình Ân
Một số bài cùng tác giả
– Nắng xối đỉnh đầu– Hương cau
– Đi dọc miền Trung
– Tắc kè hoa
– Hương hồi
Chi Lăng với Quỷ môn quan, Hữu Nghị quan với cây số không, Bắc Sơn với hang động người nguyên thủy và đội quân du kích Và Đồng Đăng đủ là Lạng Sơn. Nhưng, chưa đủ Tôi đã tận hưởng ở đây một mùa thu kỳ thú Gió rừng lùa mây bay dưới lòng máng trũng đột ngột đồng bằng mênh mông trên miền cao một nghìn héc-ta cánh đồng Thất Khê Sông Kỳ Cùng, tôi lội cuối nguồn tuổi già đầu nguồn tuổi trẻ. Mềm mại đồi gần, núi. Xa đá phiến đỏ vàng hòa sắc đá vôi xám trắng. Tôi ngọt mát trong quả vườn lúc lỉu lê Tràng Định, hồng Văn Lãng, đào Mẫu Sơn quýt ai ăn bóc vỏ để ai thèm sóng sánh mật ong đường đèo xuống chợ. Tiếng hát, giọng ru xa thẳm thời mẹ cha nghĩa nước, tình nhà Núi Vọng Phu ba mươi ba đập đá Chùa Nhị Thanh, Chùa Tam Thanh và nàng Tô Thị đủ là Lạng Sơn. Nhưng, chưa đủ Tôi đã tận hường ở đây một mùa thu kỳ thú Hoa cúc dại ngẩn ngơ vàng biên giới chẳng bình yên Rượu bát, rượu thìa, người say chỉ một Say điệu hát lượn, sli, rừng núi ngả nghiêng mười Trao gửi trọn niềm riêng vào thổ cẩm Sắc vui buồn muôn thuở đất lòng nhau. Lạng Sơn, năm 1979, tháng 2 ấy ngỡ hiện về Lê Đại Hành Lý Thường Kiệt để rồi sau đó tôi đã tận hưởng ở đây một mùa thu kỳ thú được tan ra và được trộn vào hương hồi bay trong phấn hoa bay.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào