Nắng xối đỉnh đầu
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Đình Ân
Một số bài cùng tác giả
– Hương cau– Đi dọc miền Trung
– Lạng Sơn, một mùa thu ký thú
– Tắc kè hoa
– Hương hồi
Tiếng giã sắn độn cơm cuối xóm nghèo ám ảnh giấc trưa Tôi mơ hồ nghe chim ca lảnh lót xao xác lá bay bay mảng nắng chung chiêng chạy đi, chạy lại. Các ý nghĩ dào lên đẩy tôi trôi bập bềnh qua suốt các ban trưa Hiển hiện nhiều mặt người hiển hiện nhiều cảnh việc tôi muốn ngủ mà không ngủ được ý nghĩ vây quanh, ý nghĩ giày vò. Ngẩn ngơ thương mình tuổi quá ba mươi ngổn ngang bao việc chưa làm được buồn nhiều hơn vui, đắn đo, suy tính sống không dễ dàng. Mặt trời đứng bóng đỉnh đầu nắng xối chan chan ánh sáng ban trưa tưới đằm xuống mặt nằm không yên, ngồi dậy, lại nằm khao khát. Thế là may mắn cho tôi tôi sẽ đánh mất mình nếu tôi ngủ thiếp để một chuỗi ban trưa khốn khó, bi-hài, hy vọng tuồn tuột chạy vào quá khứ. Đấy là ban trưa của cuộc đời tôi ban trưa phồn vinh tạo lập ban chiều Chắc chắn sau này trong đêm bất tận tôi sẽ ngủ được thôi vĩnh viễn ngủ ngon lành.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào