Anh hỡi anh, chồng hỡi chồng, Từ ngày ly biệt thiếp nay trông mai chờ. Cha già mẹ yếu con thơ, Nuôi già dạy trẻ, em cậy nhờ vào đâu? Đói no bữa cháo bữa rau, Tuy lao khổ em dám đâu phàn nàn. Đêm khuya em tự hỏi han, Vì ai ta phải lìa tan thế này? Anh nguyên có tội tình gì? Mà nay cũng phải bắt đi ở tù? Vì anh muốn chống kẻ thù, Vì anh lo nước mất, dân ngu, nòi hèn. Vì anh tranh đấu mấy phen, Vì anh mong giải phóng cho cháu Tiên con Rồng. Em xin anh chớ phiền lòng, Em tuy hèn yếu quyết thay chồng tranh đấu đến nơi. Đoàn thể ta có ức triệu người, Ra tay chèo chống cuộc đời nước ta. Mai sau anh trở lại nhà, Ánh trăng càng tỏ màu hoa càng nồng.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào