Nữ anh hùng Nguyễn Thị Bươi
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hồ Chí Minh
Thời kỳ: Chưa rõ
0 bài trả lời
0 người thích
Từ khoá:
hy sinh (139) anh hùng (23)
Một số bài cùng tác giả
– Đã làm cách mệnh chớ lôi thôi– 6.T của Mỹ Diệm
– Thơ du kích
– Hít-le cầu nguyện
– Trung thu 中秋
Một số bài cùng từ khóa
– Mẹ Suốt– Hãy nhớ lấy lời tôi!
– Màu tím hoa sim
– Bài ca Nguyễn Văn Trỗi
– Vô danh
Người Long Động, tỉnh Quảng Yên; Hai mươi bốn tuổi, tính hiền và ngoan. Từ ngày giặc đánh vào làng, Chị đánh du kích tỏ gan anh hùng. Việc gì chị cũng xung phong, Khiến cho đồng đội càng hăng thêm nhiều. Chiến tranh càng khó bao nhiêu, Tinh thần càng vững, càng nhiều chiến công. Khi đánh giặc, khi giao thông, Tuyên truyền, tổ chức, chị không ngại nề. Một hôm, khai hội ra về, Chẳng may địch bắt, không hề khai ra. Chúng dùng đủ cách khảo tra, Rồi cho lính hiếp suốt 3, 4 tuần. Chém cha lũ giặc bất nhân, Chúng toan bắn chị ở chân ngôi đình. Nghĩ rằng mình chết đã đành, Còn tài liệu Đảng giấu quanh mái nhà? Chị bèn một chước nghĩ ra: Xin về lấy súng đặng mà báo tin. Đến làng, gặp một người quen, Thừa cơ chị đã đưa tin rõ ràng. Rồi quay mặt lại đường hoàng, Chửi vào mặt giặc, giặc càng căm gan. Chúng liền đạp chị ngã lăn, Đứa dao khoét vú, đứa chân giẫm đầu. Đứa thì tay đỡ chậu thau, Đứa thì mổ chị từ đầu đến chân! Chị luôn giữ vững tinh thần, Hô to khẩu hiệu, chửi quân bạo tàn. Vì lòng yêu nước nồng nàn, Nêu gương oanh liệt muôn ngàn đời sau.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào