Vô danh
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Ngô Thế Oanh
Thời kỳ: Chưa rõ
0 bài trả lời
0 người thích
Từ khoá:
chiến tranh (338) người lính (196) hy sinh (139)
Vô danh… vô danh… vô danh… vô danh… 1959… 1968… 1973… 1975… Cát mênh mông. Những vạt cỏ khô cằn Gió thổi ngược về Tây. Chiều nắng muộn Những tên tuổi. Những cuộc đời khát vọng Giờ chỉ còn đơn giản: Vô danh… Cánh rừng nào hun hút Trường Sơn Bạn đã hiến thanh xuân quý báu Trận đánh nào phải mở con đường máu Bạn ngã trên chốt chặn cuối cùng Đêm tối nào tập kích vào cứ điểm Bạn hi sinh không mảnh vải quấn thân Bạn từng biết gánh nặng của ký ức Không một ai san sẻ cùng ta được Và chiến tranh vẫn là chiến tranh Nào ai mong nhận cái chết cho mình Tôi tự nhủ với niềm an ủi Sự sống sót không hề có lỗi Nhưng vì sao ký ức vẫn nhói lên Và tâm hồn day dứt mãi không yên Thơ tôi viết giờ in trong sách vở Người ta đọc. Có thể người ta nhớ Nhưng vì sao bia mộ các anh nằm Vẫn đời đời ghi lặng lẽ: Vô danh…
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào