Rứa là hết! Chiều ni em đi mãi Còn mong chi ngày trở lại Phước ơi! Quên làm sao, em hỡi, lúc chia phôi Bởi khác cảnh, hai đứa mình nghẹn nói. Em len lét, cúi đầu, tay xách gói Áo quần dơ, cắp chiếc nón le te Vẫn chưa thôi, lời day dứt nặng nề Hàng dây tiếng rủa nguyền trên miệng chủ! Biết không em, nỗi lòng anh khi đó? Nó tơi bời, đau đớn lắm em ơi! Bàn chân em còn luyến tiếc không rời Nơi em đã cùng anh vui phút chốc. Những đêm tối, anh viết bài em học Cho em quên bớt nỗi nhọc ban ngày Nơi bao nhiêu âu yếm tuổi thơ ngây Anh đã trút cho lòng em tất cả! Em ngoái cổ nhìn anh: ta chỉ trả Thầm cho nhau đôi mắt ướt ly sầu! Biết làm sao, em hỡi, nói cùng nhau? Tiếng chưởi mắng vẫn phun hoài, nhục nhã! Thì em hỡi! Đi đi, đừng tiếc nữa! Ngại ngùng chi? Nấn ná chỉ thêm phiền! Đi đi em, can đảm bước chân lên Ừ đói khổ đâu phải là tội lỗi! Anh mới hiểu: càng ngậm ngùi khổ tủi Càng dày thêm uất hận của lòng ta Nuôi đi em, cho đến lớn, đến già Mầm hận ấy, trong lồng xương ống máu Để thêm nóng mai kia hồn chiến đấu Mà hôm nay anh đã nhóm trong lòng!

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào