Chợ họp tới khuya những ngọn đèn nho nhỏ những mẹt hàng nho nhỏ thuốc lá sợi vàng mộc nhĩ măng khô mùi vịt quay thơm lừng rượu đong bằng bát ùa xuống toa tàu những câu hát những gồng gánh áo xanh áo nâu những thổ cẩm phô sắc màu sặc sỡ gương mặt chàng trai say câu lượn đỏ bừng tôi ngồi uống bát rượu men lá rừng thấm chầm chậm một chiều đông xứ Lạng chợt mỉm cười câu ca dao xưa nhớ người bạn có nhà trong thị xã những trái mận Thất Khê thật giòn những trái mận lăn tròn lăn bình yên trong ký ức lăn chóng mặt trên đường phố đổ nát nơi tôi qua một lần ngủ một đêm nhà trọ những góc phố vôi phai loang lổ bỗng một ngày giặc thù xoá tan khi tôi ở xa những cụ già bị giết bên cầu tôi chưa gặp những bà mẹ tay xách nách mang chạy trong tầm pháo tôi chưa quen ngôi nhà còn trơ mảng tường cháy đen tôi chưa ở chúng huỷ diệt cả những gì tôi chưa kịp nhớ những góc yên lành hờ hững của đời ta bàn tay cô mậu dịch viên cốc cà phê bốc khói câu nói bâng quơ người khách nào ghé vội ngọn gió se se bắp cải cuộn mình và ánh lửa đâu đây… quân thù buộc ta yêu bằng một tình yêu khác mỗi hơi thở mỗi căn nhà đã mất

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào