Những tấm ván trên cầu Hiền Lương
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Ngô Liêm Khoan
Thời kỳ: Chưa rõ
0 bài trả lời
0 người thích
Từ khoá:
chiến tranh (338) Hiền Lương (6)
Hơn ba mươi năm cỏ mấy bận ngút xanh Chỉ ngại lòng người chưa bén rễ Những tấm ván trên cầu Hiền Lương Chúng có hay không câu chuyện của riêng mình Chúng có phân biệt được sắc cờ Giữa hai giới tuyến Hay chúng chỉ là gỗ thôi Làm phận lát cầu Và gánh trên mình thương tích Những tấm ván trên cầu Hiền Lương Chúng không có tay Để ký vào điều khoản chia đôi Chúng không có chân Để chạy về bên này, bên khác Chúng không có mắt Để phân biệt MIG với B52 Chúng chỉ là gỗ thôi Làm phận lát cầu Và nhận về phần mình tan nát Những tấm ván trên cầu Hiền Lương Chúng biết hay không biết số thứ tự của riêng mình Giữa 450 tấm bên này Và trong 444 tấm bên kia Chúng có thù oán nhau không Chúng có sơn vẽ trên mình những màu những sắc Chúng có xẻ thân mình làm củi làm chông Để sập, để cháy nhau trên dòng Bến Hải Hay chúng chỉ là gỗ thôi Làm phận lát cầu Và cõng trên lưng mình lịch sử Những tấm ván trên cầu Hiền Lương Sau mấy mươi năm Tấm còn Tấm nát Tấm bên này vẫn nằm phía bên này? Tấm bên kia vẫn nằm phía bên kia? Chúng có biết vui không Khi chỉ thấy một sắc cờ Chúng có biết vui không Khi không còn giới tuyến Hay chúng chỉ là gỗ thôi Làm phận lát cầu Vài trăm tấm phía bên này Mấy trăm miếng phía bên kia… Những tấm ván trên cầu Hiền Lương Những tấm ván đã thành bụi thành tro thành rều thành rác… Chúng có quên ánh mắt phía bên này Chúng có nhớ chớp lửa phía bên kia Chúng có nguôi ngoai vết cháy thẫm máu người Hay chúng chỉ là gỗ thôi Đã xong phận lát cầu Hay chúng đâu chỉ là gỗ thôi Vì còn thấm máu người Vẫn day dứt khôn nguôi Nhịp cầu đã gãy… Những tấm ván trên cầu Hiền Lương Những tấm ván xẻ từ dãy Trường Sơn Trong một sáng rạng ngời Bắc qua dòng Bến Hải Những tấm ván Vượt tầm đạn Khuất tầm bay Không đau đớn gót giày Nối triệu bước chân còn buồn Tới những nhịp rất vui Có hẫng hụt Có mong manh Như vắt bụi tro qua vực thẳm?
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào