Phục nguyên
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Ngô Liêm Khoan
Cây nào nhớ từng bóng nắng Thú nào nhớ từng con mồi Sông nào nhớ từng rều rác Mây nào nhớ nước vũng sâu Mỗi ngày vàng vài lớp lá Mỗi ngày thêm ít lộc non Mỗi ngày xao vài tàn nắng Mỗi ngày mục ruỗng đường vân Mỗi ngày săn vài con mồi Mỗi ngày loanh quanh lãnh địa Mỗi ngày ve vãn tính giao Mỗi ngày hú dài tiếng vọng Mỗi ngày êm ả rong rêu Mỗi ngày nát thân ghềnh thác Mỗi ngày cuộn bao rác rều Mỗi ngày vỡ vào biển cát Mỗi ngày cuộn mình vân cẩu Mỗi ngày nhoà đỉnh non cao Mỗi ngày co mình thành nước Mỗi ngày in bóng vũng sâu Dựng bóng ngày xưa cho cây Dựng mồi ngày xưa cho thú Dựng rác rều xưa cho sông Dựng vũng nước in vân cẩu Rồi loanh quanh người dựng mộ Lặng im mắt khép nhiệm màu Phật cũng một mình đốn ngộ Có ai giúp được ai đâu Dựng làm chi những trước sau Giấu mình khoe người mấy độ Như sao thì sáng trên đầu Trần truồng mà không tủi hổ Có kẻ ngày xưa tàn bạo Rèn mình thành một lưỡi đao Có kẻ ngày nay khờ khạo Dựng mình tấm ván phóng dao Dao còn ghim sâu vào ván Vì gỗ còn chút đường vân Gỗ mục ván thiên mụn đất Dao cắm vào xương thật gần Vì mù nên thương đôi mắt Vì ác nên nhớ tiếng chuông Vì chắp tay nên mô phật Vì huyệt nên xem như chuồng… Kép đào có ngày rửa mặt Trôi đi ô nhục tấn tuồng Rối còn có ngày thành củi Trắng bệch bàn tay giật guồng Lên chùa mượn một quả chuông Lật ngược làm nồi nấu thịt Rồi quỳ dâng lên cúng dường Lòng thành khói hương nghi ngút: – Thịt này con nấu nồi chuông Không đem nồi da nấu thịt Lửa vui thịt cũng không buồn Sao mắt tượng mờ hơi nước Gióng lên vài hồi thỉnh Phật Con xin lật lại quả chuông Nắm tay tiếng ngân mờ đặc Phật quẳng cho một khúc xương Đã khuya con hát vãn tuồng Mắt Phật còn mờ hơi nước…
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào