Hiên trúc
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Ngô Liêm Khoan
Gió xao tàn nắng Gợn sóng cầu ao Liễu rủ trái mùa Dáng áo Thị Màu lẳng lơ qua cửa Đặt tai vào vai mình nghe nhịp thở Màu nâu của đất mò mẫm lên cây Màu lá mục trở mình trong máng xối Căn phòng chật hơi người Mèo đi hoang rần rật Giữa bao mặt người bụi khuất Vờ như em còn trăng non... Soi mình vào mắt em Tôi, viên sỏi gai giữa lòng hồ nước lặng Qua nhiều mùa trăng lời tỏ tình không còn bối rối Đôi mắt này, hai hạt cỏ già nua Chuyện ngày xưa Giá như Thị Màu nghe Trương Chi thổi sáo Tình yêu sẽ là cơn bão Dập hoa vàng cỏ dại ven sông Xung quanh này chỉ có hạ và đông Chỉ hai miền thức - ngủ; Thị Màu giữa mùa xuân theo dấu chân mèo hoang Lỡ nhịp Trương Chi giữa mùa lá vàng thổi sáo. Trong giấc mơ đêm qua Em trao tôi Vội vàng cơn bão Lặng ngắt hoa vàng cỏ dại ven sông
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào