Đêm, anh lắng nghe tiếng sóng Mê Kông. Đổ dạt dào ra biển cả mênh mông Lại nhớ quê anh thành phố Cảng, Bạch Đằng sóng vỗ gọi biển Đông. Chỉ gặp Ni Cô trụ ngôi chùa Mang tên Phnom Pênh, thành phố già nua, Cây cũng thế, vẫn là cây thốt nốt, Người vẫn thế, vẫn trọn đời đi tu... Sao đêm nay, anh không gặp em Ở giữa Phnom Pênh vườn trải xanh êm, Để cùng em thăm hoàng thành cổ kính Thăm casino, thăm những ngôi đền... Chẳng được cùng em lên chùa Đất Ở đấy có xóm người Việt Nam, Nỗi buồn xa quê hương ngút ngát, Nỗi lo cuộc sống lắm cơ hàn. Anh lại nhắc sông Hồng, sông Cấm. Nới từng in đậm bóng dáng em, Mùa nước nổi lục bình cánh tím. Nao nao nỗi nhớ giữa Phnom Pênh Theo tiếng sóng Mê Kông, anh có tìm Em ở đâu bây giờ ơi! Em... Anh cứ ngỡ Bạch Đằng sóng vỗ Gợi anh về những kỷ niệm quê hương...

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào