Quần sơn nam vọng độc chi di, Dao tưởng tiên sinh vị lão thì. Tự cổ anh hùng vô đại dị, Như kim xỉ đức kiến ưng hy. Thường gia thế vị chung tu tửu, Cấm đoạn sương hoa bất thượng tỳ. Văn đạo Hồng phong dục hồi thủ, Khởi ưng lục thập cửu niên phi.

Một mình chống cằm ngồi ngắm những ngọn núi phía nam Tưởng nhớ lại thời tiên sinh còn chưa già Xưa nay anh hùng đại để đều như thế cả Chỉ tuổi tác và đức độ của tiên sinh thì ít ai bằng Rốt cuộc, nếm mùi đời thì cần phải pha rượu vào Còn như hoa tuyết thì nhất định cấm để cho đậu vào râu mép Nghe bảo tiên sinh muốn ngoảnh đầu về phía núi Hồng Lĩnh Lẽ nào suốt sáu mươi chín năm về trước tiên sinh sai cả ư?

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào