Hôm qua có người lên chiến khu Hỏi thăm tin tức dưới vùng xuôi Em tôi giặc bắt đày Côn Đảo Côn Đảo là nơi biển tít mù Tôi vội trèo lên trên đỉnh núi Xa xa vạch trắng trắng chân trời Nơi đó giam cầm em tôi đó Một vệt mờ xa nắng chơi vơi Hỡi người em gái mến, yêu, thương Hỡi người em nhỏ của quê hương Đôi vai bé nhỏ đầu không nón Gội nắng băng rừng lại gió sương Em đã đến với bao bà mẹ Ngọn đèn khuya che kín trong buồng Sáng mai sóng biểu tình dậy đất Lớp lớp người đi nước lũ trào tuôn Em vui đến nỗi trào nước mắt Đoàn quân chiến thắng đã trở về Mồ hôi nước mắt vui hoà trộn Tạm biệt những mái nhà em lại ra đi... Biết nói gì đây với em yêu Người em nắng sớm với sương chiều Đi giành chiến thắng trong thầm lặng Không súng mà đồn bót giặc xiêu Cánh buồm ai đó? Thuyền ai đó? Mang lời anh nói lại cùng em: - Côn Đảo phải đâu là Cô Đảo Đồng bào đồng chí vẫn bên em Anh vẫn bên em như ngày năm trước Như chùa Non Nước ngóng núi Hải Vân Anh nâng khẩu súng trên lồng ngực Trút vạn căm thù lên mỗi bước chân Ơi ngày giải phóng nắng bừng lên Chiến thuyền anh lại đón tình em Anh mang tất cả hoa hồng thắm Trên trái đất này gởi tặng em

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào