Thơ thẩn đường chiều một khách thơ, Say nhìn xa rặng núi xanh lơ, Khí trời lặng lẽ và trong trẻo, Thấp thoáng rừng mơ cô hái mơ. Hỡi cô con gái hái mơ già! Cô chửa về ư? Đường thì xa, Mà ánh trời hôm dần một tắt, Hay cô ở lại về cùng ta? Nhà ta ở dưới gốc cây dương, Cách động Hương Sơn nửa dặm đường, Có suối nước trong tuôn róc rách, Có hoa bên suối ngát đưa hương. Cô hái mơ ơi! Chả giả lời nhau lấy một lời, Cứ lặng rồi đi, rồi khuất bóng, Rừng mơ hiu hắt lá mơ rơi.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào