Mẹ tôi là một đoá hoa, Thân tôi trong sạch, tôi là cái bông. Xưa tôi yếu ớt vô cùng, Ai vò cũng đứt, ai rung cũng rời. Khi tôi đã thành chỉ rồi, Cũng còn yếu lắm, ăn ngồi không ngon, Mạnh gì sợi chỉ con con, Khôn thiêng biết có vuông tròn cho chăng! Càng dài lại càng mỏng manh, Thế gian ai sợ chi anh chỉ xoàng! Nhờ tôi có nhiều đồng bang, Họp nhau sợi dọc, sợi ngang rất nhiều. Dệt nên tấm vải mỹ miều, Đã bền hơn lụa, lại điều hơn da. Đố ai bứt xé cho ra, Đó là lực lượng, đó là vẻ vang.       * Hỡi ai con cháu Hồng Bàng, Chúng ta phải biết kết đoàn mau mau. Yêu nhau xin nhớ lời nhau, Việt Minh hội ấy mau mau phải vào.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào