Và tháng tám, dòng sông về rất lạ Mùa thu tôi, em thả tóc đi qua Chiều quê người, từng phiến lá thiết tha Rụng xuống mãi, đầy lòng tôi bi thiết Và tháng tám, bàn tay nào thua thiệt Đón hồn tôi trên từng ngón xương khô Em vầng trăng, vốn lạnh đến không ngờ Mà nước mắt bỗng tràn chăn, gối mới Và cây cỏ đã về trong mắt rối Những con đường ngắn lại với chân quen Những lưng trần, ngực nở, với vai nghiêng Hạnh phúc tủi, như bàn tay có tật Và tháng tám, mùa mưa từ cõi khuất Về theo em, giàn giụa một môi tìm Về theo em thảng thốt một đêm buồn Trong cùng tận tim tôi: người thánh thiện Và tháng tám, nhân gian này cay nghiệt Em dung nhan, trong nỗi hổ ngươi Thanh xuân người, như chiếc lá chưa rơi Lời nói thật: cuối đời tôi muốn khóc Người quay quắt kiếm tìm đời thất lạc? Có lột da, em cũng chẳng khác hơn Người đang đứng giữa thiên-đàng-địa-ngục Bước thêm đi, chọn lựa có điêu tàn Tháng tám sớm, thu về, hong tóc biếc Huyệt sâu tôi, đồng vọng mãi tên người Bài thơ nhỏ không hết lời chân thiết Quên tôi đi, cùng với dối gian kia Quên tôi đi, mặt, mũi, mắt, môi, thề Kẻo mai mốt nhân gian còn nhắc lại Có một thời hai kẻ đó yêu nhau Dù tháng tám, ở với tôi mãi mãi Dù em đi, ngàn dặm đã không về.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào