02
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Nguyễn Thái Sơn
Cha có niềm vui ngâm thơ nhắp rượu uống trà tết nhất tổ tôm, hội hè cờ tướng Mẹ vào bếp ra đồng tứ thời bận rộn ma chay cưới hỏi môi thắm quết trầu đình đám giỗ chạp áo xống mới lành ra sân chùa xem chèo khăn vấn khăn vuông mới nếp nắng đội nón lá mưa quàng áo tơi mùng Một ngày Rằm lên chùa lễ Phật xoa chân xỏ dép mo cau cơm chiêm niêu đất cà dừa dầm tương bún riêu cua rau ghém ngó cần sung nếp Mẹ ru con toàn những khúc ca buồn “bước xuống vườn cà trèo lên cây bưởi ai về phố Xuôi ai qua làng Hối chiều chiều ra đứng ngõ sau…” cùng ngậm ngùi tuổi Thân cha mẹ nấp bóng nhau con không biết ngày đẻ tháng sinh mẹ mới chỉ kể “ngày ấy cha mẹ gặp nhau…” con đã chìm vào giấc ngủ nghe đi nghe lại con vô tâm không nhớ cha mẹ gặp nhau khi nào tháng mấy chạm ngõ ngày nào rước dâu con chưa kịp hỏi Bà trở dạ sinh Mẹ ở đâu có bao điều về Tổ Tiên con cháu không hay biết dữ liệu của một thời quá vãng chưa kịp ghi phần mềm trong lòng ổ cứng trong tim thời gian xoá hết! giấu thân gầy trong áo nâu yếm gụ gậy tre vót nhọn mũi xuyên vào đất chân Mẹ vẫn xiêu lưng Cha muốn lệch bao buồn lo nén chặt trong lòng nhễ nhại trưa hè tái nhợt đêm đông tóc rụng tóc rối quấn chuôi lược sừng cuộn hình củ ấu trái cà dắt ngọn na treo cành vối…
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào