01
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Nguyễn Thái Sơn
Nhìn từ Vũ trụ Trái Đất sáng như khối pha lê xanh biếc tuyệt đẹp hành tinh dậy thì tươi nhuần màu mỡ chưa sôi nước mắt nóng hổi xót cay chưa phơi xương trắng chưa tuôn máu đỏ từng triệu năm qua đi Mặt Trời ít dần sức hút mờ dần ánh sáng như cây nến chảy những giọt cuối cùng? Địa Cầu dạt trôi rơi tự do vào “lỗ đen” không đáy không còn ngày nay không có bữa mai bình minh hoàng hôn không bao giờ thấy nữa? lạc giữa vô cùng vô tận Không Gian cháy bùng bẹp dí vỡ tan?… hơn bốn tỉ năm Địa Cầu kiên nhẫn bay quỹ đạo hình bầu dục không đổi thay cũ mèm nhàm chán?.. chưa có Con Người Trái Đất tẻ nhạt cô đơn sông hồ không được ôm ấp những hình thể khoả thân làn nước chưa thay gấm vóc lụa là giấu da trần thịt nõn bãi sông hang đá im lìm chưa rúng động bởi những cuộc làm tình bản năng đam mê cuồng nhiệt những Con Người đầu tiên xuất hiện nương tựa nhau ôm ấp nhau yêu thích thật nhiều giao phối thật nhiều sinh đẻ thật nhiều để bầy đàn thêm đông mặt đất đỡ hoang vu hang động không vắng vẻ bớt sợ hãi rừng thiêng núi dữ đông người xô ngã cây cao bẫy đàn trâu to săn đàn cọp lớn không đói ăn khi bão rừng lũ cuốn đàn ông có thêm đàn bà gái tơ tha hồ chọn nhiều trai khoẻ rừng của chung sông suối của chung thảo nguyên của chung của chung bầy ngựa rừng đồi dứa chín đàn ông của chung đàn bà của chung huống gì đất đai kể chi sông biển!…
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào