01
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Nguyễn Thái Sơn
Học tiếng rơi cành cây âm thanh chùm quả rụng nước chảy mây bay vượn hót chim gù tiếng sóng thét gào biển bão rừng tre cọt kẹt “ma đưa”… đời trước dạy đời sau động tác tay chân, âm thanh từ miệng tiếng nói lời chào thay hú hét cha mẹ dạy con trai gái tỏ tình… khác nhau nóng lạnh nắng mưa đất đai dị biệt khí hậu bất đồng tiếng nói con người mỗi nơi mỗi khác không hiểu lời nói thay bằng nhựa cây sỏi màu gạch đỏ than đen - em thương anh - anh yêu em vẽ hình cá diếc nặn hình chim công nói bằng da thịt … giọng nói vùng này bổng trầm thơ nhạc nơi kia lanh chanh líu ríu như chim nhiều lời êm nhẹ sương rơi lá rụng lắm câu nặng chịch sỏi lặn cát chìm sáo diều chín ống đàn đá sáu thanh giọng nói Mẹ ta có thơ có nhạc thương giận sáu cung buồn vui sáu bậc: sông dài nước lặng mảng gỗ lênh đênh tiếng hạc lưng trời từng giọt trong veo trầm ấm mõ vầu giòn sênh, nẩy phách được lời cởi dạ miệng nói mắt cười dỗi hờn chì chiết quang đứt mẹt trôi bà ngồi nhai trầu tay đưa võng gai miệng kể “ngày xưa…” mẹ ta đánh khẽ giơ cao la mắng chỉ ví von răn dạy toàn ca dao tục ngữ: “ương như ổi xanh nghịch như quỉ sứ chớ ăn thùng bất chi thình một điều nhịn chín điều lành vụng may nào bằng khéo vá…”
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào