ngủ đêm trên Yên Tử âm thanh núi rừng len vào chăn ngoạ nguậy không dám thắp một cây nhang sợ kinh động người xưa gần ngàn năm tuổi sợ con vạt sành núi bay. u u âm âm khí thiên trầm trầm vây phủ dứt cơn mưa thấy bốn phía là rừng đen dâng từ lũng sâu là sương hay khói núi? hay tóc bạc người xưa nhuộm kín tầng tầng mây? đêm không ai thắp nến nên trời tối mù thăm thẳm xoè bàn tay không thấy được ngón tay lòng bụi bặm chợt sạch trơn như mặt đá đá lạnh làm sao ai ủ ấm đá thiền? những lăng mộ bày tiệc gió đón mời người trần gian sởn tóc lạnh lưng không dám nói lời từ chối bấm chân xuống nền đá núi trơn uống trà núi im lặng nghe ai nỉ non than oán đời khuất tất nghìn năm sau trước như nhau Yên Tử bên này lạnh bên kia lạnh xoãi chân thênh thang trời một phút dại dột không muốn quay xuống núi tiếng chuông chùa Đồng biếc sắc gọt ưu tư tôi thả sân si bay như hoa cánh bướm trắng như sương Yên Tử đêm này

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào