Nỗi hoài phố
vẫn nhớ mãi những con đường ngoan một khu phố cổ bờ tường đầy rêu xanh tưới mưa phơi nắng tuổi thời gian hơn trăm năm ta như quên mình quê khác cúi xuống trước lòng hiếu khách thơm thảo từng cọng rau hún lủi hối hả ôm lấy phố vào lòng phố cổ nhỏ với những ngôi nhà cổ tích rực rỡ dưới ánh sáng đèn lồng nhẫn nại chờ ngừơi về tuổi thơ đầy mùi cỏ ủ ngõ hẹp hơi sương quanh co nhầy nhụa bóng mẹ những ngày lũ đói và một quầng trăng tĩnh lặng ngất ngây ta người quê lạ xanh khướt trong lòng sông Hoài con sông chở trăng mười bốn huyền thoại giữ dùm tuổi thơ người bỏ xứ những bông vông đồng đỏ sóng Cù Lao Chàm như em khoe tuổi xuân buổi bình minh Cửa Đại ta làm chiều đông em là lửa thi thoảng quay về bập bùng xua giá lạnh... qua Cẩm Nam về biển nghe mùi nồng nàn trong gió day dứt nhớ hàng đêm...
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào