5 giờ sáng Đà Lạt
tôi dẫm bóng tôi trong chăn bóng co lạnh như người ăn mày nơi góc phố ngoài kia sương treo lên hàng cỏ ven đường tiếng chân ngựa lộc cộc rung giá rét trăng còn vắt vẻo gác chuông xe thổ mộ đi ngang ngôi nhà chưa mở cửa khoá kín ấm áp tôi còn cuộn tròn như con sâu ôm lời kinh sớm xa vọng lại giáo đường lặng lẽ những thiêng liêng tôi chưa kịp một lời xưng tội anh đi ngang qua mùa không nắng ấm để lại chiếc khăn len màu huyết dụ sau vườn tôi gọi mãi mặt trời buổi sáng chỉ thấy ô cửa dọi trăng giăng kín hơi sương 5 giờ sáng Đà Lạt chưa thức dậy muốn mình xa chăn ấm cũng se lòng tôi lượm lại bóng mình bị nát nối bằng những sợi chỉ vừa bung đứa con gái đã biết mình con gái ú ớ mê chắc muốn tiếp giấc mơ chiêm bao có gì vui mà không chịu thức? chiêm bao đi qua khi còn trăng còn sương đứa con gái cuốn mãi trong chiếc mền cố ấm căn nhà chưa chịu mở cửa nhốt mình trong giấc mơ cố quên chiếc chìa khoá giấu dưới bình hoa lưu ly xanh tím.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào