Đạo vợ chồng tình sâu nghĩa ái, Lại chẳng nên mặt tái, mày tăm, Chuyện đâu bỏ đấy cho êm Đừng đem bên ấy về gièm bên ta. 125. Sách có chữ “nhập gia vấn huý”, Khi nói năng phải kỹ kiêng khem, Dịu dàng tiếng thuận lời mềm, Cứ lời chồng dạy mới yên cửa nhà. Chớ nên cậy mình ta tài sắc, 130. Chồng nói ra nhiếc móc chê khen. Nói càn như ở bậc trên, Thường khi động đến tổ tiên quá lời. Cơn giận đến, sự đời ngang ngửa, Dở dói ra nát cửa tan nhà, 135. Chữ “tuỳ” là phận đàn bà, Nhu mì để dạ, chua ngoa gác ngoài. Dù lỗi phận gặp người tửu sắc Hay gặp người cờ bạc lưu liên, Nhỏ to tiếng dịu lời êm 140. Dần dà uốn mãi may mềm được chăng! Phải chồng ngược, cắn răng chịu khổ, Chớ nghiêng đầu, ngảnh cổ thiệt thân, Duyên may gặp được văn nhân, Thuộc câu “tương kính như tân” làm lòng. 145. Nghiệp đèn sách khuyên chồng sập sã, Tiếng kê minh gióng giả đêm ngày, Khuyên chồng nhớ đến đạo thầy, Vật dâng lớn nhỏ gọi nay lễ thường.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào