Về căn phòng của tôi
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Nguyễn Thuý Quỳnh
Một số bài cùng tác giả
– Đồng hành– Những tích tắc quanh tôi
– Tặng một người bạn nghỉ hưu
– Nghĩ chơi
– Gửi đầu nguồn
Mười mét vuông hang ổ cuối cùng của tôi một máy tính, một giá sách, một giường, một tủ, một ti vi một tờ lịch mỗi năm thay một lần Một tôi mỗi sớm mở mắt lại phân thân. Nửa tiếp tục rúc đầu vào đệm chăn thơm tho bật máy tính lang thang trong cõi chữ dung dăng bầy ký tự bé xíu và thân thiện, nhảy múa, hát nghêu ngao. Nửa rong ruổi những con đường sặc sụa khói bụi mê mải lặn ngụp cõi người sấp ngửa những tính toan lần hồi buồn vui mỗi ngày như hành khất lần tiền trong nón rách. Nơi tôi cất nỗi xấu hổ của kẻ bất tài sau mỗi ngày khoác túi ra đi bánh xe tôi cán lên vết xe thồ của những người bán hàng rong mà không làm được điều gì có ích như họ không làm nổi kẻ bán chữ rong. Nơi tôi ghìm cơn giận và khao khát trả thù sau những trận đòn ác ngộ ra điều "ở hiền gặp lành" chỉ là mơ ước vẫn phải học cách lặng câm của cá chuối đắm đuối mà đau Nơi anh để lại cái nhìn cuối cùng rồi bay xa đêm đêm cái nhìn ấy quay về ru tôi những cơn mất ngủ nghe mưa sầm sập mái tôn thấy đời sao mà dài ngày nao trả nợ cho anh Nơi tim tôi phập phồng theo từng tiếng thở nhỏ nhoi trong đêm tiếng ríu ran sớm mai, tiếng lanh canh bữa tối lắng nghe những bàn chân bé con hăm hở đến trường thấy mình tự dưng mỉm cười được. Sáng nay gõ vài dòng rồi bước ra đường bình thản một vòng quay mới bỏ lại xác những con thiêu thân dưới bóng đèn đêm qua lan man nghĩ về một ngày trú ngụ dưới bóng trời xa.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào