(Thi ca liên hành) Làng văn có một bác nho điên, Nhai được răm pho sách thánh hiền. Lên mặt khinh đời là tục cả, Cho mình kiếp trước vốn là tiên. Bởi chưng hầu rượu Hoàng thiên Lỡ tay vỡ chén cho nên bị đày. Trời cao Iăn xuống đất dầy. Chịu ba vạn sáu ngàn ngày khổ sai, Vắt óc văn thơ được mấy bài, Bán rao phường phố để sinh nhai Bán văn mà lại khinh người đọc, Rằng hiểu văn mình chẳng một ai! Văn thơ bác cũng lạ đờị. Toàn là câu truyện nhà Trời, cung Trăng... Cô Tiên, chú Cuội, chị Hằng, Những mơ cùng mộng, không chằng không giây Ra công viết chán lại khen hay. Văn chẳng ai mua, ấy mới rầy! Tiên đã xuống Trần thời phải chén, Lấy gì rượu thịt bữa no say? Trần gian tri kỷ ai đây Nghĩ đời luống những ngán thay cho đời Đem văn lên bán chợ Trời, Hoạ là Thượng giới có lời khen chăng! Chích tiên trí đã quyết khăng khăng Thoát tục, Thiên đường nhất định thăng Từ giã gia đình cùng xã hội Thẳng miền non Tản một mình băng Nồi cơm, hũ rượu thôi quăng! Định uống nước suối với ăn hoa rừng Bụi trần rũ sạch lâng lâng, Một phen tịch cốc quyết rằng tu tiên. Mặc ai can gián, mặc ai phiền. Tiên tử tìm đường tới cõi tiên. Khốn nỗi trời đầy chưa mãn hạn Khó lòng vượt tục để thăng thiên Mệnh trời, khôn nỗi đảo điên, Vả chàng nhập tục đã quen mùi trần Rượu ty chừa cũng khó khăn Thịt thơm cơm trắng, không ăn cũng rầy! Lên núi tu tiên được mấy ngày. Tu chưa đắc đạo, đói nhăn thây! Thôi đành lóp ngóp quay về tục Tu hũ, tu vò, chuếnh choáng say.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào