Ôi thôi! hỡi bác Tản Đà, Suối vàng nay đã lánh xa cõi đời! Xa trông mây nước ngậm ngùi, Tấm lòng thương nhớ, mấy lời viếng thăm. Nhớ ai: vấn vít tơ tằm, Nước non bao kẻ đồng tâm hẹn hò. Thơ đầy túi, rượu lưng bồ, Dẫu nho kiết, cũng danh nho nước nhà. Ôi thôi! hỡi bác Tản Đà, Suối vàng nay đã lánh xa cõi đời! Bác với tôi… Bác với tôi, Tuy không quen biết, cũng người đồng bang. Lại thêm cùng mối văn chương, Chung tình non nước, tơ vương bên lòng. Bấy lâu tôi những ước mong, Có phen dun dủi tương phùng hai ta. Ôi thôi! hỡi bác Tản Đà, Suối vàng nay đã lánh xa cõi đời! Làm chi vội mấy, bác ơi! Chí cao, nghiệp cả, ai người nối theo? Thuyền Nan ai giữ mái chéo? Con tàu Bản quốc ai liều sóng khơi? Bức Dư đồ rách, ai bồi? Báo An Nam nghỉ, ai rồi lại ra? Ôi thôi! hỡi bác Tản Đà, Suối vàng nay đã lánh xa cõi đời! Than ôi! Còn đất, còn trời, Còn non, còn nước, đâu người nước non? Đà dù cạn, Tản dù mòn, Danh thơm Thi sĩ vẫn còn truyền lâu. Hồn thơ phẳng phất nơi đâu? Chút tình có thấu cho nhau chăng là? Ôi thôi! hỡi bác Tản Đà, Suối vàng nay đã lánh xa cõi đời!

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào