Năm Tân Vị qua rằm tháng tám, Vẻ trời thanh càng ngắm càng cao, Ngân hà một giải trắng phau. Ai dun dủi cho ta vào động bích? Vào cửa động tứ bề tĩnh mịch. Ngọn đuốc soi tự tích nghìn xưa. Ngẫm xem Ngự Chế đề thơ Lòng mơ ước đến bây giờ mới thấy. Thấp thoáng xa xa hang một dãy, Tiếng nước gieo như gảy đàn cầm Thấp cao đủ điệu bát âm Lúc bổng bổng lúc trầm trầm êm ái. Nhẹ nhẹ, đường meo, lần bước mãi, Mở mắt xem chốn đại kỳ quan Đá to nằm dọc, nằm ngang Ai khéo tạc nên long bàng hổ cứ Tiền bạc gạo mỗi kho mỗi thứ Chẳng ai nom, hầu thử người pham Hang sâu xuống đất tối om Tay hoa đuốc, cúi mặt dòm: thăm thẳm Trèo cụm đá cheo leo đứng ngắm. Lên càng cao càng lắm vẽ xinh. Lửa lập loè, động rung rinh, Nấm vú đá sát bên mình lố nhố. Rêu phong động mọc dài như cỏ Chỗ rêu vàng, chỗ đỏ, chỗ xanh Lên một mình, xuống một mình, Gõ bộng đá tiếng rền rền kêu mãi. Vừa đến sập của ông Đào Thái... Nghĩ trí cao cảm khái bồi bồi. Trước ta e chỉ có Ngài Lúc nhàn rỗi lẻn vào chơi tiên cảnh, Dưới ngọn đuốc khúc đường lóng lánh. Mắt nhìn lui, đủng đỉnh bước ra. Trời thu trông giải Ngân hà. Vẻ ngân phai nhạt đã ba bốn phần.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào