Tặng Trần Thanh Mại Bỏ quách lối thơ xưa, Vì nó chẳng hợp thời. Luật Đường xin gói lại, Đem trả chú con trời. Ở thế giới cạnh tranh, Quốc văn cần giải phóng. Khuôn khổ, vứt đi thôi! Hoạt động dành lấy sống. Chữ ít, ý tứ nhiều, Nhạc luật tuỳ tác giả. Người hát cũng như chim: Lắm điệu hay và lạ. Ta có sẵn ao ta... Sao tắm mãi ao người? Ta có nhiều vật liệu: Phong cảnh đẹp và tươi. Chớ vịnh hồ Động Đình, Chớ đề thơ núi Thái. Chớ tả cảnh đâu đâu, Mắt ta chưa từng thấy. Tánh tình người An Nam, An Nam còn ù tịt. Các cụ muốn loè đời, Viết pho tâm sự Chệt! Bệu bạo khóc Tây Thi, Nghinh ngang cười Thái Bạch, Ngũ Đế với Tam Hoàng. Ý nghĩa, ôi rỗng toách! Theo mãi lối thơ Tàu Hỏng, hỏng đã thấy chưa? Nhả ra đừng nhai nữa Những bã cặn còn lưa.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào