Anh đến với đời tôi từ phút ấy Khi mười viên đạn Mỹ bắn trúng anh Bắn vào tôi - tôi hình dung và chợi thấy Lần đầu tiên trong đời hiểu nghĩa tuổi thanh xuân Tôi là kẻ cùng anh cất tiếng chào đời giữa năm bốn mươi đen tối Tổ quốc ta giặc giày xéo điên cuồng Mạ bế ta đi suốt những nẻo đường lạnh đói Khúc hát ru ta là khúc hát căm hờn. Miền Bắc tự do. Tôi là em thiếu niên cắp sách đến trường. Một ngôi trường xinh xắn giưới hàng dương Mà anh Giót anh Đàn khi ngã xuống Thấy hiện ra như cả một thiên đường. Tôi đã được nuôi dạy trong bình yên hạnh phúc Những năm tháng đất nước chẳng bình yên Miền Nam miền Nam, bao đồng chí đồng bào đang ngã gục... Tiếng súng bên trời đau nhói con tim Tiếng súng bên trời dựng tôi dậy trong đêm Rồi sẽ có ngày các con tôi chúng hỏi: Tuổi trẻ của cha đã sống thế nào ? Tôi không thể quay đầu nói dối Mặt cầu an vờ dây đất chiến hào. Hôm nay tôi nhìn đâu cũng gặp cái nhìn của Trỗi Cám ơn anh, cám ơn anh, chính phút cuối cùng... Hạnh phúc thay khi nhìn mắt những anh hùng Ta được thấy lòng mình không bối rối!

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào